Thứ Tư, ngày 22 tháng 4 năm 2015

Người và cây

Người và cây, cây và người.
Cây che chở cho người đang buồn bã.
Nghĩ môt lũ vô thần đang triệt hạ.
Tàn phá muôn cây chỉ biết đến tiền
Bạo lực bạo quyền trong tay lũ điên.
Hủy diệt tương lai bao nhiêu thế hệ.
Thương đau xót nước non cơn dâu bể
Mơ một ngày đất nước có tự do.



Thứ Năm, ngày 16 tháng 4 năm 2015

Sinh nhật 51 tuổi ( Ất Mùi )

Sinh nhật 51 tuổi ( Ất Mùi )

Mang máng có một ngày sinh nhật
Ta đến thế gian này để biết buồn vui
Biết ước mơ, biết chia xẻ ngọt bùi
Biết cay đắng đã có lần tuyệt vọng

Mệnh Không Đào kiếp này ta được nhận  (1)
Nguyễn Duy Hiệu Điện Bàn có nhớ tên ta (2)
Thái Dương kia bị Triệt khổ chăng là (3)
Nhân và quả kiếp này ta đã biết

Thiên không kia còn tiêu đời Hạng Võ (4)
Ta chẳng là gì một hạt cát phù sinh
Nên về già thấm đẫm những lời kinh
Diệu Pháp Liên Hoa những lời Phật dạy

Lý số tử vi bao năm nghiền ngẫm
Huyền dịu vô cùng tinh túy cổ nhân
Gẫm cuộc đời chẳng khác ánh phù vân
Bay qua cõi diêm phù nhiều tục lụy

Hoa vẫn nở, nắng vẫn hồng buổi sáng
Mong một ngày đất nước rạng bình minh
Sẽ có ngày sông núi hiển oai linh
Việt Nam Quê hương tôi bừng sáng ( 5)



(1)    Mệnh đóng tại ngọ có Thiên Không hội với Đào hoa,
 Phú đoán :
Thiên không hội với Đào hoa
Cầm kỳ thi họa tài ba tuyệt vời
Văn chương thơ phú hơn người
Ngàn năm bạc mệnh một đời tài hoa

(2) 81 – 84 học Nguyễn Duy Hiệu Điện Bàn, 10 – 12 A thầy Trung chủ nhiệm,

(3) Học Giao thông vận tải 5 ra trường đúng lúc nhà nước thay đổi cơ chế, tự xin việc. Không xin việc được và dòng đời trôi nổi làm rất nhiều nghề để mưu sinh. Ứng với câu phú tử vi : “ Tuần Triệt đương đầu thiếu niên tân khổ “. Qua  30 tuổi về Nha Trang lúc đó cung Thân phát huy tác dụng thoát khỏi ảnh hưởng của Triệt nên có nhà cửa vợ con, tự tay tạo lập

(4) Trong Tử vi hạng gặp sao Thiên Không rất nguy hiểm. Hạng Võ gặp hạn sao Thiên Không phải trầm mình ở bến Ô Giang. Năm Mậu Tuất: Hạng Võ 32 tuổi bị Hàn Tín lập mưu phá tan quân đội, rồi vây hãm ở bến Ô Giang. Hạng Võ binh cùng tướng kiệt tự vẫn chết. Năm Tuất, đóng ở cung Thân, là cung Phúc Đức, vô chính diệu, có Địa Không tọa thủ, Địa Kiếp xung chiếu, Thiên Không hợp chiếu lại còn Kiếp Sát Thiên Hình Hóa Kị hội họp cho nên nói là xấu lắm, do đó mới có câu:

Kiếp Không lâm hạn
Sở Vương táng quốc Duyên Châu
Người có sao Thiên Không ỏ Mệnh về già thường nghiên nhiều về chốn tu hành, về đạo, là một cư sĩ .

(5) Việt Nam quê hương tôi là tư liệu lịch sử. ( gồm từ phần 1 đến phần 95 ) Biết lịch sử để tin vào sự trường tồn của dân tộc, dẫu biết rằng một nước nhỏ ở cạnh một nước lớn luôn có mưu đồ xâm chiếm nhưng bao thế hệ tổ tiên vẫn giữ vững được cơ đồ. Tin vào lịch sử tiếp bước tiền nhân
           













Thứ Năm, ngày 02 tháng 4 năm 2015

DI SẢN QUÝ NHẤT CỦA LÝ QUANG DIỆU: ĐẢNG HÀNH ĐỘNG NHÂN DÂN

DI SẢN QUÝ NHẤT CỦA LÝ QUANG DIỆU: ĐẢNG HÀNH ĐỘNG NHÂN DÂN


  • HỒ ANH HẢI
  • Thứ ba, 31 Tháng 3 2015 02:50

Sử gia nổi tiếng Lord Acton từng nói: Quyền lực thì có xu hướng suy đồi; quyền lực tuyệt đối thì suy đồi tuyệt đối. Danh ngôn bất hủ này được lịch sử chứng minh là có tính quy luật phổ biến trên toàn cầu và đúng với hầu hết các trường hợp. Sự kiện Đảng Cộng sản và nhà nước xã hội chủ nghĩa của siêu cường Liên Xô tan rã là một thí dụ điển hình về sự suy đồi của quyền lực, cho dù Đảng và nhà nước này được vũ trang bằng hệ tư tưởng được coi là tiên tiến nhất và trên thực tế cũng từng giành được những thắng lợi vĩ đại trong cách mạng, trong chiến tranh chống xâm lược và trong xây dựng đất nước.
Singapore là một trường hợp không tuân theo quy luật lịch sử mà Lord Acton đã tổng kết. Đảng Hành động nhân dân tại đây liên tục sử dụng quyền lực tuyệt đối để lãnh đạo đất nước Singapore trong suốt hơn nửa thế kỷ qua mà không xảy ra suy thoái, tham nhũng biến chất. Trường hợp hi hữu này rất đáng để các nước nghiên cứu học tập.
Hơn thế nữa, Đảng Hành động nhân dân còn được coi là chính đảng cầm quyền thành công nhất thế giới: chỉ sau vài chục năm, Đảng đã biến Singapore từ một xứ sở nghèo khổ lạc hậu trở thành một nước phát triển giàu có và văn minh hàng đầu thế giới, một trong những trung tâm kinh tế tài chính toàn cầu. Hiện nay thu nhập đầu người Singapore cao gần gấp đôi nước Anh, cường quốc thực dân từng đô hộ Singapore. Năm 1973 Tổng thống Mỹ Nixon ca ngợi: “Singapore là quốc gia được quản lý tốt nhất thế giới”.
Đảng Hành động nhân dân (viết tắt Đảng HĐND, People’s Action Party, PAP; 新加坡人民行动党) thành lập ngày 21/11/1954, thành phần ban đầu là những trí thức Singapore từng học ở Anh Quốc về. Một trong số ba người sáng lập Đảng là luật sư Lý Quang Diệu (sinh 1923) được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên. Mới đầu Đảng có xu hướng cực tả, liên minh với các nghiệp đoàn theo chủ nghĩa cộng sản nhưng về sau PAP dần dần coi nhẹ vấn đề hệ tư tưởng, chuyển sang theo quan điểm thực dụng, chủ yếu xét hiệu quả hành động là chính và chủ trương Đảng “đại diện lợi ích của nhiều bên trong nước”. Điều lệ Đảng sửa đổi năm 1982 không nói Đảng theo chủ nghĩa gì; người vào Đảng không cần nói mình theo hệ tư tưởng nào.

Thứ Năm, ngày 19 tháng 3 năm 2015

Mùa Xuân nhớ Bác !

MÙA XUÂN NHỚ BÁC !

Giới thiệu: Trong cái chung có cái riêng, và trong cái riêng bao giờ cũng có cái chung. Đó là quy luật biện chứng, một quy luật bình thường của xã hội. Thế mà một chủ nghĩa, một chủ thuyết đi nguợc lại quy luật này để đến cuối đời, đại tá nhà văn quân đội Nguyễn Khải người được giải thưởng Hồ Chí Minh đã phải viết bài : Đi tìm cái tôi đã mất. Mất như thế nào ? Ai làm mất nó ? Đâu là hệ luỵ ? Muôn ngàn câu hỏi đuợc đặt ra…
Bài thơ này tôi viết thật riêng tư nhưng tồn tại trong cái chung của một thời đại. Thơ là tiếng lòng xót xa cay đắng nhìn lại những gì đã qua và khắc khoải hy vọng về tuơng lai mong đất nước chuyển mình đi về ánh sáng văn minh

Phần II
Con vẫn nhớ lời Bác trai năm ấy
Dòng tộc ta, nhiều thế hệ lưu dân
Theo thời đại rẽ ra bao nhiêu nhánh
Ơn đức tổ tiên, bảo vệ nghĩa sinh tồn ( 3 )

Đất Phước Kiều ông cố đã dừng chân
Khử túc bất khử thủ lời truyền lại ( 4 )
Bao thế hệ ra đi ở lại
Hướng về nguồn tưởng nhớ tiền nhân

Vận nước nổi trôi được mất bao lần
Nơi hải ngoại rạng danh dòng Việt
Ở quê nhà nhân tâm ly tán
Nhìn mảng nào cũng thấy đắng cay

Rừng quê hương biến mất từng ngày
Sông quê hương thì nhiều ô nhiễm
Biển đảo quê hương kẻ thù toan chiếm
Bốn ngàn năm vẫn vậy họa Bắc xâm

Những bạo quyền và tà thuyết mỵ dân
Ánh sáng văn minh rọi soi nhiều góc cạnh
Sự thật phơi bày lương tâm thức tỉnh
Ánh mặt trời xé toạt bức màn đen

Dẫu biết ngày nay đạo lý suy đồi
Một xã hội băng hoại nhiều phương diện
Chỉ biết tiền nghĩ tiền là tất cả
Đâu biết rằng địa ngục cũng từ đây

Trong lặng thầm rất lặng thầm hôm nay
Hàng triệu người âm thầm gieo hạt giống
Hạt giống tự do ươm mầm dân chủ
Trải màu xanh lên đất nước quê hương

Bác trai yên nằm không ở quê hương
Mà Mỹ Quốc nơi con chưa từng đến
Nơi mộ Bác con chỉ nhìn qua ảnh
Dâng hương hoa cho Bác ở trong lòng

Nơi hải ngoại thương quê hương tăm tối
Chốn quê nhà chờ đón ánh bình minh
Sẽ có ngày sông núi hiển oai linh
Việt Nam quê hương tôi bừng sáng ( 5 )

29 tháng giêng năm Ất Mùi 2015
( 3 ) Nhà Lê trung hưng diệt nhà Mạc, dòng chính chạy về Cao Bằng, Lạng Sơn theo lời khuyên của trạng trình Nguyễn Bỉnh Kiêm : " Cao Bằng tuy tiểu, khả dung sổ thế _ dịch nghĩa : Đất Cao Bằng tuy nhỏ song cũng có thể ở một vài đời nữa. Nhưng theo lời kể của Ba thì cụ tổ nghĩ đã mất lòng dân thì không tồn tại, do vậy nhánh chạy vào nam cải tên đổi họ để bảo tồn giòng giống. Hiện nhà từ đường tộc Huỳnh ở Phước Kiều có tấm bia ghi ơn đức, gốc tích để cháu con giữ gìn đạo lý của dân tộc. Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây 



(4) Chữ Mạc trong tiếng nho có phần đầu và phần chân, dù cải tên đổi họ song không được bỏ mất đầu nên khi chuyển sang các họ khác vẫn còn giữ lại phần đầu. Đó là chữ tượng hình chữ nho

( 5 ) Việt Nam quê hương tôi là tư liệu lịch sử. ( gồm từ phần 1 đến phần 90 ) Biết lịch sử để tin vào sự trường tồn của dân tộc, dẫu biết rằng một nước nhỏ ở cạnh một nước lớn luôn có mưu đồ xâm chiếm nhưng bao thế hệ tổ tiên vẫn giữ vững được cơ đồ. Tin vào lịch sử tiếp bước tiền nhân

Thứ Sáu, ngày 13 tháng 3 năm 2015

Cháu tươi cười, tôi cảm tác !

Cháu tươi cười, tôi cảm tác 



Nhìn ảnh cháu nhớ một thời tuổi trẻ
Thấy bóng hồng thấp thoáng thuở đời trai
Thấy sông Thu lặng chảy những đêm dài ( 1 )
Thấy bình minh tươi hồng như tuổi trẻ

Thấy ước mơ đến và đi lặng lẽ
Thấy vô minh không biết những ngày qua
Lặng nghĩ lòng ta còn trẻ hay già
Một câu hỏi mà lòng ta nghĩ mãi

Sống chết được thua mất còn đi lại
Chữ luân hồi xoay chuyển Đức Như Lai
Bánh xe Pháp Luân, Phật trí đường dài
Cầu Phật trí như lòng ta cầu đạo

Thấy cảnh chùa giờ mây đang che khuất
Khách thập phương đang muôn dặm đỏ về
Thắp hương cúng Phật mà chưa rõ lòng mê
Tin ở Phật mà chưa nghe Pháp Phật (2 )

Và như thế nghiên nhiều về mê tín
Chỉ tin ở Người mà chẳng biết thân ta
Thắp nén dâng hương cầu nguyện độ trì
Góc rất nhỏ trong huyền vi Phật Pháp


Nha Trang 14 tháng 3 năm 2015


( 1 ) Sông Thu Bồn chảy qua cầu Câu lâu, quê hương của tác giả ở làng Thanh Chiêm, xã Điện Phương, Điện Bàn, Quảng Nam. 



( 2 ) Trong Kinh Diệu Pháp Liên Hoa phẩm Thí dụ mà cư sĩ Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm chuyển về thi có đoạn 

Tâm chúng sinh biết đâu là Phật trí 
Bởi trong vòng bức não của thế gian 
Ta như người có sức mạnh vạn năng 
Chẳng dùng được, phải dùng lời khuyến dỗ. 
Cánh rừng hiểm chim khôn không làm tổ 
Bến sông mê người trí chẳng dừng chân 
Cõi thế gian mù mịt thiếu tuệ tâm 
Pháp vi diệu không thể liền lãnh hội. 


Tin ở Phật thì ngoài sự thắp hương cầu nguyện cần phải nghe pháp phật. Pháp phật đến với chúng sinh qua nhiều đường trong đó có phương tiện thuyết pháp la quan trọng lắm. Đầu năm gần như khách thập phương đỏ về chùa để dâng hương cúng Phật thì nhiều nhưng rất ít có dịp để nghe các vị cao tăng đắc đạo thuyết pháp. Ít người biết lý do tại sao ít có dịp nghe thuyết pháp ? Và các phật tử phải biết nên đặt những câu hỏi như thế này ? Đặt câu hỏi rồi tự mình đi tìm lời giải đáp thì sẽ đạt sự thăng tiền , thì sẽ hiểu ra vì trong thời đại công nghệ thông tin, sự thật không thể bị bưng bít mãi ...Sự thật sẽ cứu rỗi thế giới.

Thứ Tư, ngày 25 tháng 2 năm 2015

Bạn suy nghĩ, tôi cảm nhận

 Bạn suy nghĩ, tôi cảm nhận !




Bạn suy nghĩ, nhìn vào nơi hoang vắng
Tỉnh và mê, hư thực cõi đời người
Đạo và đời, có không nơi trần thế
Lặng nghe lòng, nghĩ về nỗi đam mê

Tôi như  bạn đã một thời như  thế
Giờ tâm yên, nhờ pháp phật nhiệm màu
Và cũng đã vượt qua nối sợ hãi
Thường đọc tụng, kinh Pháp Phật thâm sâu

Hạnh phúc bình thường đơn giản bạn ơi
Thật đơn giản như  nổi trôi số phận
Cố gắng hết mình, mỉm cười tạo hoá
Sẽ bình tâm đón nhận lại trao đời

Khi vui xuân, lúc ngẫm nghĩ cfhuyện đời
Khi than thở, nghe tiếng lòng cay đắng
Nước Việt ta, bốn nghìn năm văn hiến
Thế giới kia, vị thế nước  nơi đâu ?

 Tôi vẫn tin, ngày mai trời lại sáng

Khi đức tin, được chăm sóc vun trồng
Khi mây đen tan dần tia nắng rọi
Sự thật phơi bày, lương tâm thức tỉnh
Tổ Quốc chuyển mình, đất mẹ nở hoa.

Mồng 8 tháng giêng năm Ất Mùi






Mùa xuân nhớ Bác !

Mùa xuân nhớ Bác !

Giới thiệu: Trong cái chung có cái riêng, và trong cái riêng bao giờ cũng có cái chung. Đó là quy luật biện chứng, một quy luật bình thường của xã hội. Thế mà một chủ nghĩa, một chủ thuyết đi nguợc lại quy luật này để đến cuối đời, đại tá nhà văn quân đội Nguyễn Khải người được giải thưởng Hồ Chí Minh đã phải viết bài : Đi tìm cái tôi đã mất. Mất như thế nào ? Ai làm mất nó ? Đâu là hệ luỵ ? Muôn ngàn câu hỏi đuợc đặt ra…
Bài thơ này tôi viết thật riêng tư nhưng tồn tại trong cái chung của một thời đại. Thơ là tiếng lòng xót xa cay đắng nhìn lại những gì đã qua và khắc khoải hy vọng về tuơng lai mong đất nước chuyển mình đi về ánh sáng văn minh

Phần I
Chẳng được nghe phone giọng Bác cười
Bao năm rồi nhỉ, quá xa xôi
Những ngày thơ ấu nơi quê nội
Đã nẵng Bác về giỗ chạp quê

Ký ức lòng con vẫn giữ nguyên
Ông Ích Khiêm thuở ấy bình yên (1)
Xe Jeep nhỏ anh bước xuống mở cổng
Đứa bé trên xe giữ vẹn trinh nguyên

Một giếng nước và một hồ nước lọc
Phía sau nhà, ai còn nhớ hay chăng ?
Và phía trước một chiếc hầm tránh đạn
Tuổi ấu thơ con chơi rúc trốn tìm

Chính giữa nhà gian thờ nghiêm kín đáo
Tả Thanh long, lấp lánh bức sơn dầu
Con nghe nói bức kia anh Thanh vẽ
Anh đã đi rồi, thương nhớ lòng đau

Tuổi ấu thơ con nào có biết
Nước Việt buồn trong khói lửa đao binh
Nơi thế giới tự do be bờ ngăn đập
Chống sự tán tận lương tâm dẫu chưa hiện nguyên hình (2)

Tháng tư đen, tháng tư đen dạo ấy
Miền Nam bị thảm bại tả tơi
Toàn đất nước yên bình không tiếng súng
Nào ai hay sự khốn nạn bắt đầu

Bác mất nhà anh chị mất tương lai
Dòng thời đại trượt dài trên hố thẳm
Chủ nghĩa ngoại lai vô thần thù hận
Áp đặt vào toàn cõi Việt nam

Chốn lao tù : Bác trai đã phải vô
Sự giả dối gọi tên trại cải tạo
Nơi quê nhà : một mình Bác xoay xở
Vạch đường đi cho các con mình

Áng sáng tự do, ánh sáng văn minh
Vượt biển Đông bao nhiêu người bỏ mạng
Hồng phúc tổ tiên giữa thời tao loạn
Các anh đi cập bến yên bình

Diện HO bác trai cũng ra đi
Và đoàn tụ ngay trong lòng nước Mỹ
Nhìn lại quê hương nỗi đau thế kỷ
Khóc lên đi ! đất mẹ Việt Nam


Mồng 3 tết Ất Mùi 2015

(1)   nhà Bác lúc trước ở đường Ông Ích Khiêm, Đà nẵng
(2)   chủ nghĩa vô thần dẫn đến sự tán tận lương tâm. Một chính quyền dù tổ chức tinh vi đến đâu cũng không thể xử án được  mọi thứ.( Chưa nói đến chuyện xử án đúng sai ). Chính vì vậy toà án lương tâm cần phải tồn tại trong mỗi con người. Toà án này tồn tại nhớ đức tin, nhờ nguyên tắc tôn giáo. Trong bài diễn văn từ biệt, George Washington nói “Cả lý trí lẫn kinh nghiệm đều ngăn chúng ta không nên kỳ vọng đạo đức quốc gia có thể ngự trị khắp nơi mà không có nguyên tắc tôn giáo. Và thật quả rất đúng rằng đức tính hay đạo đức là suối nguồn cần thiết của chính quyền hợp lòng dân.” Dân chủ không hẳn là hệ thống chính quyền mà đúng ra là hệ thống nhằm buộc chính quyền phải khép vào khuôn khổ và không được can thiệp vào đời riêng; một hệ thống của những sự ràng buộc về quyền lực để khiến chính quyền lệ thuộc vào những điều quan trọng trong cuộc đời, những nguồn gốc giá trị thật sự ta chỉ thấy ở trong gia đình và đức tin.